Gợi nhớ quê hương

  • 04 July, 2020
  • Lệ Phương
Giai điệu quê hương - Xuân Triển

GỢI NHỚ QUÊ HƯƠNG

Miệt vườn sông nước quê tôi

Đêm trăng hẹn ước lứa đôi nhân tình

Êm trôi một cánh lục bình

Chạnh lòng thương nhớ bóng hình em đâu

Lũy tre xanh ngát hàng dâu

Trông theo tà áo qua cầu gió bay

Lời ru mẹ hát thật hay

Cho con giấc ngủ nồng say trưa hè

Thương sao điệu lý câu vè

Quê hương tôi đó Bến Tre gọi mời

Xứ dừa đẹp lắm người ơi

Ai về nam bộ ghé chơi quê mình

Hoàng hôn bên mái gia đình

Mây chiều nhuộm đỏ lung linh sắc màu

Cho dù có ở nơi đâu

Bến Tre hát mãi ngàn câu thâm tình

Quê hương như bóng với hình

Nhớ thương da diết quê mình người ơi

Cho tôi gọi mãi trong đời

Miền quê sông nước ngàn lời yêu thương…

      Thạnh Phú- Bến Tre, tháng 7 /2020

                       XUÂN TRIỂN 范春展

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Khúc tình ca bên sông Hậu:  Hãy yêu em lần nữa

Phóng sự - Xuân Triển

Chiếc áo bà ba trên giòng sông thăm thẳm 
Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh 
Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ 
Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời... 

GIAI  điệu nồng nàn tha thiết ‘‘Chiếc áo bà ba ’’ của cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh như gợi mời, chào đón đoàn công tác chúng tôi đến với Hậu Giang- vùng quê của miền Tây sông nước ruộng đồng, của thiên nhiên tươi đẹp và cả những chiến tích lịch sử hào hùng. Là vùng châu thổ màu mỡ trù phú đất đai phì nhiêu, đa dạng các loại cây ăn quả ‘‘trái ngọt trĩu cành’’ những cánh đồng ruộng lúa bạt ngàn trù phú, những con kênh rạch nặng tình phù sa, được thiên nhiên ưu đãi ban tặng cho nguồn thủy sản đa dạng với rất nhiều tôm cá nước ngọt, cảnh quan xanh mát hữu tình. Hai mùa mưa nắng khí  hậu điều hoà, bình yên mà tươi đẹp, hấp dẫn thân thiện từ những cái nhìn nụ cười, lời nói câu chào bình dị trong cuộc sống mang đậm chất Nam bộ- Hậu Giang hình ảnh của miền quê sông nước hữu tình, cũng là nơi ghi dấu, gắn liền với một câu chuyện tình dang dở của Xuân Triển đã khá lâu...

             Lặng lẽ nơi này bóng em,cô đơn biển vắng không người

                      Vì sao để đời cuốn trôi,bao nhiêu yêu đấu của đôi mình...

CẢ  khán phòng trầm lắng dõi theo từng lời hát buồn thương… như đang muốn nói lên nỗi lòng xót đau của người đang hát vậy. Tôi liền đặt ly cà phê xuống bàn & quay sang hỏi cậu trợ lý: - Đây có phải cô ca sĩ phòng trà- mà cậu định giới thiệu làm người mẫu độc quyền cho công ty mình không?

-Vâng! Đúng là cô ca sĩ này. Em đã giới thiệu thì chắc chắn sẽ không làm anh thất vọng…

Sáng hôm sau theo sắp đặt của cậu trợ lý, cô ca sĩ phòng trà ấy đã được mời đến Văn phòng công ty. Mới đầu tôi thấy ngờ ngợ, không biết đã quen cô gái này ở đâu rồi thì phải…? -Mời  em ngồi- Trong khi chờ đợi phỏng vấn, tôi vui vẻ hỏi cô gái: - Có thể cho tôi biết tên em là gì vậy ?

-Dạ, thưa Giám đốc, mọi người ở phòng trà thường gọi em là Mai Quỳnh, nhưng thật ra tên đầy đủ của em là Trần Thị Phương Quỳnh.- Em xin lỗi! có phải anh là Xuân Triển không ạ ? 

Vậy là linh cảm của tôi đã đúng: Phương Quỳnh- người con gái với mối tình đầy trắc trở ,éo le…đi vào dĩ vãng đã khá lâu|   Giữa khung trời bình lặng với tiếng ve sầu réo gọi hè sang, hòa quyện trong màu hoa phượng vỹ- tôi & Phương Quỳnh đang nồng say trong mối tình vừa chớm nở chưa bao lâu, thì tôi được bố Quỳnh hẹn gặp riêng tại một nhà hàng sang trọng: -Tôi biết cậu & con gái tôi rất yêu nhau. Song qua tìm hiểu thấy rằng gia đình cậu quá nghèo! Làm sao cậu có thể đảm bảo sẽ mang được hạnh phúc đến cho con gái tôi?

       Tôi bàng hoàng không nghĩ rằng một quan chức cao như bố Quỳnh lại có suy nghĩ phân biệt hèn sang đến như vậy! Chưa hết, ông ta còn đưa ra một tờ ngân phiếu với rất nhiều con số: -Đây là số tiền không nhỏ, xem như tôi xin cậu hãy rời xa con gái tôi- bởi vì tôi không muốn tương lai của nó phải chịu chung cảnh nghèo như cậu !

 Tôi còn do dự gì nữa mà trả lại ngay tờ ngân phiếu - bởi cảm thấy danh dự của mình đã bị ông ta xúc phạm !

- Thưa bác, tuy nghèo- nhưng cháu & gia đình tuyệt đối không bao giờ bán đi nhân cách của mình! Cháu nhất định sẽ làm theo yêu cầu của bác- mặc dù cháu thật sự rất yêu Quỳnh với  một tình yêu trong sáng, không hề vụ lợi…

  Ngay hôm sau, tôi quyết định chia tay Quỳnh:

-Anh đã có người con gái khác, chúng mình không thể yêu nhau được nữa, hãy tha lỗi cho anh…

  Mặc cho Quỳnh  khóc lóc, giận dỗi :

-Sao anh bảo chúng mình sẽ yêu nhau đến trọn đời, vậy mà  chưa được bao lâu anh đã vội thay lòng…?

  Tôi nghe tim mình nhói đau!…em nào có biết chính phụ thân em đã lấy sự sang hèn để buộc chúng ta từ đây phải ngăn cách-  chỉ vì mỗi tội anh quá nghèo !

Vậy là Quỳnh không còn tiếp tục làm nhân viên Phòng Kế hoạch nữa, mà nuốt lệ quay lưng theo Bố vào thành phố Hồ Chí Minh- để rồi sau đó kết hôn với một quý tử sang giàu  (kém Quỳnh đến 5 tuổi ) suốt ngày chỉ lo ăn chơi cờ bạc, hút chích…Về  nhà lại kiếm chuyện gây gỗ hành hạ, đánh đập vợ- đến nỗi cái thai hơn 3 tháng của Quỳnh cũng phải mất đi- bởi cái tính vũ phu, bạo lực của người chồng- do chính bố Quỳnh lựa chọn  cho cô !

    Những ngày sống với gia đình chồng- thật sự là quãng thời gian nhục nhã, đau khổ nhất của Quỳnh! Để rồi cuồi cùng không bao lâu Quỳnh lại ngậm ngùi cay đắng trở thành quả phụ, khi người chồng chỉ biết ăn chơi thác loạn kia- trong một lần uống rượu, đua xe bạc mạng…đã mất- khi đâm vào một chiếc công- te- nơ chở hàng trên xa lộ phía nam thành phố. Còn ông bố chồng do kinh doanh  chứng khoán & mua bán bất động sản thua lỗ- bị ngân hàng niêm phong tịch biên tài sản- dẫn đến sạt nghiệp, phải về  nương náu với người em họ ở quê. Chán nản, xót thương cho số phận hồng nhan của mình, Quỳnh đã cùng mấy người bạn sang đất Đài tìm kế mưu sinh. Nơi xứ lạ quê người, bằng  tiếng dương cầm thánh thót, cộng với tiếng hát ngọt ngào tha thiết của Quỳnh làm xoa dịu bớt nỗi cô đơn trống vắng, thương nhớ quê nhà của không ít anh chị em cùng cảnh ngộ- bởi Quỳnh vốn là một giọng ca hay, đằm thắm nổi tiếng thời Trung học. Nhờ vậy mà sau khi mãn hợp đồng trở về nước, Quỳnh đã được mời đến hát ở rất nhiều các quán bar, phòng trà:

             Vì sao để đời cuốn trôi,  bao nhiêu yêu đấu của đôi mình

             Như biển kia xóa tan lâu đài cát,  để dã tràng mãi xe cát biển đông ...

Bấy lâu  cứ ngỡ rằng tôi là kẻ phụ tình, nay gặp lại Quỳnh mới vỡ lẽ…lại không ngờ chính người bố thân yêu  có thể đang tâm vùi dập, cướp đi  hạnh phúc  của cô- khi tình yêu mới vừa được chớm nở… Biết là vậy nhưng Quỳnh sao có thể  oán trách bố, cô còn chỉ biết khóc thương cho số phận riêng mình, để rồi ngậm ngùi chôn vùi mối tình đầu vào dĩ vãng…!

     Thời gian phôi phai, trải qua bao nhiêu đau thương, mất mác… tôi & Quỳnh giờ đây- mỗi người ít nhiều đã tìm lại cho mình cuộc sống bình lặng, mặc dù chưa thật sự có được khung trời hạnh phúc như ngày xưa hai đứa đã từng mơ ước. Giai điệu tha thiết, trầm lắng‘‘Hãy yêu em lần nữa ’’ của nhạc sĩ Hồ Duy- với tiếng hát ngọt ngào, xót đau…của Quỳnh vẫn cứ âm thầm ray rức, cào xé trái tim tôi…Bới hình bóng người con gái yêu thương- cùng mối tình ngày xưa bất chợt lại ùa về trong ký ức với biết bao kỷ niệm đong đầy, sâu lắng như một khúc tình ca…

                    Vì sao anh hỡi đã quên đi phút giây ngày ấy

                    Ta bên nhau biết bao niềm vui

                    Vậy mà giờ đây anh đã bước đi

                    Bỏ lại riêng em nơi đây lặng lẽ...

Trở lại với Hậu Giang hôm nay, đoàn công tác chúng tôi thật sự ngỡ ngàng, càng thêm hấp dẫn cuốn hút trước vẻ đẹp bình dị của một bức tranh đồng quê quá đỗi thanh bình! Nhiều di tích văn hoá lịch sử, danh lam thắng cảnh như: Chợ nổi Ngã Bảy- Phụng Hiệp bạt ngàn màu sắc của các loại trái cây, Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Lung Ngọc Hoàng- vùng du lịch sinh thái lý tưởng với không gian êm ả thanh bình, là khu bảo tồn sinh học đa dạng quý hiếm trong những cánh rừng tràm; Khu Văn hóa lịch sử Long Mỹ rồi đến con đường nông thôn thơ mộng, đẹp nhất miền Tây Nam bộ với hàng cây cau xanh tốt uốn lượn rợp bóng mát hai bên đường cho môi trường càng thêm xanh. Đi cùng với các lễ hội văn hóa tiêu biểu như:  Lễ hội Quan Thánh Đế Quân, Lễ hội của đồng bào khmer, đặc biệt là lễ hội đua ghe ngo truyền thống  thu hút khá nhiều du khách đến xem. 

Đất  Hậu Giang con người chất phát, mộc mạc, là nơi mang lại cho du khách những sản vật ngon quý như:  Bưởi Năm roi Phú Hữu, quýt đường Long Trị, Cam sành Ngã Bảy...cùng  những món ăn dân dã mà đậm đà khó quên như: Chả cá thác lác Hậu Giang; Dưa chua bông điên điển, Bún gỏi hương vị chua ngọt từ mắm cá linh nấu chung với me, nhìn tô bún cùng những con tôm tép luộc đỏ au với màu xanh của các loại rau muống, bông chuối quả thật bắt mắt & vô cùng hấp dẫn, hoặc món Ốc len xào dừa vốn là loài ốc biển tự nhiên chỉ có ở các rừng ngập mặn hay các bãi bồi ven biển, cũng là món ăn phổ biến quen thuộc của người dân Hậu Giang v.v...  

Hậu Giang ơi! Nước xuôi xuôi một dòng,  dẫu qua đây một lần nói sao cho vừa lòng,  nói sao cho vừa thương... Trước khung cảnh nên thơ sông nước hữu tình, nụ cười trên môi cô chủ quán nhanh nhẹn vừa trò chuyện vừa luôn tay phục vụ du khách những tô cháo lòng thơm lừng,  nóng hổi ăn kèm với rau đắng biển, bắp chuối, giá sống, chanh ớt- đó là món cháo lòng Cái Tắc hấp dẫn với hương vị độc đáo, đặc trưng của vùng quê sông nước- mà mọi người được dịp thưởng thức trước lúc lên đường. Chiếc Super Wagon của đoàn công tác đã từ từ lăn bánh, vẫy tay tạm biệt Hậu Giang- xa xa những chiếc chiếc thuyền chài, những cánh sóng cuồn cuộn hòa quyện với giọng hò điệu lý tình quê trong nắng ấm bình minh,  ngước nhìn đàn chim sáo líu lo trên bầu trời xanh thẳm...ai cũng thấy trào dâng trong lòng, niềm xúc cảm lưu luyến về một miền quê yên ả thanh bình mà quá đỗi thân quen!

     Long Mỹ- Hậu Giang, 30 / 05 /2020

      XUÂN TRIỂN 范春展

--------------------------------------------------------------------------------------------

Thơ " Giai điệu quê hương" do Kiểm thính viên Phạm Xuân Triển gửi đến từ Việt Nam :

Sợi nắng

Anh ngồi lặng đếm từng sợi nắng

Lòng mãi buồn tha thiết nhớ về em

Sao người đến cho lòng anh xao động

Từ phương trời đợi kiếm bóng hình ai...

Nhớ

Gió nhớ gì ngơ ngẩn ngoài hiên vắng

Mưa nhớ gì tí tách giọt buồn rơi

Trăng nhớ ai lãng quên soi bóng nước

Em nhớ ai mắt diệu vợi hương buồn…?

Tơ vương

Lòng bảo ràng thôi bước thảng đường

Mà sao chân vẫn vấp tơ vương

Người xa để lại ngàn trống vắng

Cả một trời thương nhớ nàng hương…!

XUÂN TRIỂN 范春展

Long An,  tháng 5 /2020

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bài viết " Mối tình đầu của tôi" do Kiểm thính viên Phạm Xuân Triển gửi đến từ Việt Nam :

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI

                         Câu chuyện bắt đầu từ buổi học đầu tiên năm cuối cấp Trung học, theo gia đình tôi được chuyển đến một trường mới trong thành phố. Qúa ngỡ ngàng trước những khuôn mặt lạ lẫm không hề quen biết, cô Chủ nhiệm giới thiệu tôi với cả lớp:

-          Đây là bạn Xuân Triển được bổ sung vào lớp chúng ta trong niên khóa này, ở trường cũ nhiều năm liền là học sinh giỏi cấp quận & thành phố, nên cô chỉ định luôn Xuân Triển sẽ là Lớp trưởng mới 12A, thay cho bạn Thanh Loan chỉ còn đảm nhiệm một công việc là Bí thư chi đoàn của lớp.

Tôi thấy ngại & cũng hơi lo nữa...- Thưa cô, hay là cứ để bạn Thanh Loan làm Lớp trưởng như trước đây, vì em mới đến chưa quen, sợ không làm tròn trách nhiệm ảnh hưởng đến tập thể lớp. – Cô đã quyết định rồi, hy vọng 12A chúng ta cùng đoàn kết nổ lực phấn đấu giữ vững thành tích Lớp chọn xuất sắc cuả trường, nếu cả lớp không có ý kiến gì thì cho cô một tràng pháo tay. – Thưa cô, chúng em đồng ý ạ !

Tôi còn biết gì hơn nữa là phải chấp hành. Giờ ra chơi, tôi đã chuẩn bị mấy hộp ô- mai để ra mắt làm quen: - Xuân Triển sau này chắc chắn rất cần đến sự giúp đỡ của các bạn, xin cảm ơn các bạn trước vậy nhé! Hầu như cả lớp đều vui vẻ ăn ô mai & nhận lời đề nghị của tôi, riêng Thanh Loan: - không dám, tôi đâu có được thành tích học giỏi như ai kia, thì làm sao mà giúp đỡ bạn, tôi cũng không thích ăn ô mai...

Được các bạn trong lớp cho biết Thanh Loan tính cách hơi nóng nảy bộc trực, trầm lặng... nhưng lại học giỏi, năng nổ nhiệt tình trong công tác Đoàn cũng như các hoạt động ngoại khóa- văn hóa văn nghệ của trường. Có lần Thanh Loan xô xác ẩu đả với mấy bạn cùng khối, để rồi tất cả phải lên phòng giám thị viết kiểm điểm- chỉ vì các bạn đó vô tình chạm vào nỗi đau của Thanh Loan: mẹ lâm bệnh mất sớm, cha nhẫn tâm đi bước nữa, bỏ lại Thanh Loan khi vừa mới hơn một năm tuổi cho bà ngoại nuôi dưỡng với bao nhằn cho đến ngày khôn lớn... Ai thấy cũng chạnh lòng trước nỗi bất hạnh của Loan, vậy mà trước đây, đôi lúc tôi cũng có chút ghét Loan sao mà chảnh chẹ, lạnh lùng khó ưa thế nào... Nhiều lần tìm cách gần gũi đồng cảm, an ủi động viên Loan, nhưng đều bị Loan khước từ: - Không phải việc của cậu, sao cậu nhiều chuyện vậy? tôi không cần cậu, cũng không cần ai phải thương hại tôi hết! Rồi Loan quay đi giấu hai dòng lệ buồn tủi cho số phận riêng mình, bổng dưng tôi cảm thấy sao mà thương Loan đến vậy! hy vọng sau này được làm gì đó để che chở cho cô ấy, chứ cũng chưa nghĩ đến chuyện yêu đương gì cả...

Cho đến một buổi tan trường, trên đường về nhà xe đạp bị hỏng Loan đành phải dắt bộ, trời lại bắt đầu chuyển mưa dông, cơn mưa mỗi lúc càng nặng hạt rồi ào ào đổ xuống, tôi vội vàng chống ô lên chạy đến che cho Loan, nhưng cô ấy lại đẩy ra: mặc kệ tôi không cần cậu quan tâm... rồi tay dắt xe cứ vậy mà đi dưới trời mưa. Sợ Loan sẽ bị cảm lạnh bởi cơn mưa đầu mùa, tôi đành liều nắm chặt tay Loan che ô cho cô ấy, rồi cùng chạy nhanh vào hiên một lớp mẫu giáo bên đường đã đóng cửa. Cơn mưa càng dữ dội một lúc sau mới tạnh dần, chúng tôi vẫn im lặng lơ đãng nhìn những hạt mưa tí tách văng tung tóe lên cả người, rồi bất ngờ Loan ôm lấy hai vai tôi khóc nức nở: - Xin lỗi Triển bấy lâu biết cậu quan tâm đến Loan, nhưng Loan lại dùng những từ ngữ không nên nói... thật ra Loan đã có cảm tình với Triển ngay từ buổi học đầu tiên, nhưng lại Loan mặc cảm bởi hoàn cảnh côi cúc của mình...Triển có giận Loan không? Nghe những lời chân tình của Loan vậy thì làm sao tôi có thể giận cô ấy được: - Cậu khùng quá đi! bướng bỉnh đi dưới trời mưa chắc chắn sẽ bị ốm cảm sốt... về nhà cậu không sợ bà ngoại đau lòng hả? Triển nhìn bộ dạng cậu còn thấy thương nữa, nói gì bà ngoại cậu... Loan đưa tay lau những hạt mưa lẫn  nước mắt còn lăn trên má, rồi nhoẻn miệng cười- nụ cười hạnh phúc lần đầu tiên tôi được nhìn thấy trên gương mặt rạng rỡ của Loan: - Vâng, em biết rồi! từ giờ sẽ luôn nghe theo lời của Lóp trưởng, đừng phê bình, Loan khóc nữa bây giờ...  Cũng chính từ giây phút này, có thể nói tình cảm giữa hai chúng tôi đã bắt đầu chớm nở- Tình yêu tuổi học trò thật trong sáng, lung linh mà không hề toan tính điều gì cả. Tôi & Loan ngập tràn trong cảm giác lâng lâng, chút ngọt ngào trong trẻo của tình yêu đầu đời. Những tháng ngày thật êm đềm trong quãng đời học sinh, con đường đến trường về nhà trở nên quá đỗi thân quen, vui đùa học hành chúng tôi đều luôn ở bên nhau cho đến quãng thời gian gần bế giảng niên học. Hoa phượng đỏ thắm sân trường trong tiếng ve kêu réo gọi hè sang, cả lớp vừa lo tập trung ôn luyện cho mùa thi tốt nghiệp, vừa tranh thủ trao cho nhau những dòng lưu bút trước lúc chia ly...

Tôi không ngờ những vần thơ viết cho Loan chưa kịp ráo mực, thì ngay chiều hôm đó Loan đã vĩnh viễn rời xa tôi- trong giờ tan tầm một em bé băng qua đường mãi đuổi theo quả bóng khi một chiếc xe buýt đang đến gần, Loan không ngần ngại vừa kịp đẩy cháu bé ra khỏi vòng nguy hiểm, thì cũng là lúc Loan nằm bất động & đã trúc hơi thở cuối cùng trên đường đến bệnh viện. Tôi bàng hoàng ôm lấy cô ấy mà không còn tin vào mắt mình nữa: - Loan ơi! tình yêu vừa mới chớm nở, mơ ước hai đứa cùng vào chung trường đại học còn chưa thực hiện, sao em lại đột ngột ra đi đành lòng để lại nỗi niềm thương tiếc cho mọi người, làm sao Triển có thể vượt qua nỗi đau trống vắng khi mỗi ngày đến trường không còn Loan bên cạnh nữa đây...? Những tưởng tôi sẽ gục ngã theo hình bóng của Loan, nhưng nếu vậy có xứng đáng với sự hy sinh của cô ấy- đã dũng cảm quên mình quên cả tuổi thanh xuân đang chờ đợi ở phía trước? Lấy lại can đảm tôi quyết tâm đứng dậy, tiếp tục ôn thi đỗ tốt nghiệp để bước vào giảng đường đại học như hai đứa đã từng mơ ước.

Trong mỗi chúng ta ai cũng đã từng trải qua một thời áo trắng sân trường với bao kỷ niệm cảm xúc, rung động đầu đời- đó là tình yêu tuổi học trò ngây thơ khờ dại mà thuần khiết, không hề toan tính thiệt hơn, cùng xây đắp những giấc mơ ngọt ngào... cũng là động lực  mạnh mẽ giúp nhau nỗ lực phấn đấu trong học hành, dành trọn con tim mình để có được cảm xúc ngọt ngào lẫn đắng cay, giúp ta trưởng thành hơn trong cuộc sống. Bởi mái trường thân yêu- nơi lưu lại những kỉ niệm êm đềm khó quên đáng nhớ nhất trong cuộc đời: thầy cô, bạn bè và cả người yêu đầu tiên trải qua biết bao điều tuyệt diệu, đèo nhau đến trường xe đạp hỏng phải chạy bộ ướt đẫm dưới cơn mưa, hay những buổi chiều học bài trong thư viện, những cái nắm tay, những nụ hôn phớt nhẹ đầy ngại ngùng hay giận hờn vu vơ vì một chuyện cỏn con nào đó… Làm sao có thể quên được khung trời mơ mộng- tình yêu thuở học trò đầy khờ dại nhưng quá đỗi ngọt ngào, dễ thương đó! Xuân Triển viết lại câu chuyện này như đang được quay trở lại một thời dĩ vãng đầy đong kỷ niệm, cũng là để tưởng nhớ- tự hào về một người bạn gái chung lớp chung trường đã thầm lặng hy sinh như một liệt nữ anh hùng! Thương tiếc cho Thanh Loan ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, song đã giúp cho tôi có thêm động lực hành trang bước vào đời, thay cô ấy thực hiện những dự định hoài bão mà ngày xưa hai đứa hằng mong ước- bởi hình bóng người con gái bé nhỏ thân yêu đó với mối tình vụng dại thơ ngây tuổi họ trò- sẽ vẫn luôn đồng hành & mãi mãi in đậm trong trái tim tôi. 

                                              PHẠM XUÂN TRIỂN范春展

                         Đêm Cao nguyên  14 /04 /2020

 

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Bài thơ "Hà Tiên nhớ về em" của Kiểm thính viên Phạm Xuân Triển :

HÀ TIÊN NHỚ VỀ EM

Hà Tiên đêm nay trời trở gió

Nỗi nhớ em cồn cào anh viết thành thơ

Nhớ lại khi xưa mình quen nhau

Cũng vào một chiều mưa…

Những lá thư qua, những vần thơ gìn giữ

Chắc lọc ân tình gửi tới ngàn phương

Giờ viết cho em trong nỗi nhớ niềm thương

Những khắc khoải, những mong chờ ai thấu

Tình chúng mình giờ hai đầu cách biệt

Ở phương trời này anh mãi nhớ về em

Kỷ niệm chúng mình sao nhỏ bé mong manh

Liệu có vỡ tan theo thời gian thay đổi

Ai xui chi chúng mình nên nỗi

Để hợp tan, tan vỡ mãi người ơi!

Hà Tiên đêm nay trời lất phất mưa rơi

Anh nhớ em mà lòng nghe tiếng sóng

Thời gian đã qua bao mùa mưa nắng

Nỗi nhớ về em sao lấp mãi không đầy…

Mỹ Đức- Hà Tiên, tháng 3 /2020

XUÂN TRIỂN 范春展

--------------------------------------------------------------------------------

Bài thơ "Tháng ba về" của Kiểm thính viên Hoàng Kim Phượng

https://vn.rti.org.tw/radio/programMessageView/id/103493

----------------------------------------------------------------------------------------------

 Bài viết đóng góp của Kiểm thính viên Phạm Xuân Triển : Miền quê yêu dấu

Về tới đầu làng con chim sáo nhỏ hát vang rộn ràng...  

   Giai điệu "Hình bóng Quê nhà " từ chiếc radio của bác tài mỗi lúc càng thêm ngọt ngào, sâu lắng khi chuyến xe khách từ thành phố Hồ Chí Minh về đến Tam Bình, Vĩnh Long cũng đã khá trưa. Lần nào cũng vậy, tôi đều thật sự bồi hồi xúc động khi đứng trước ngôi nhà mái ngói thân yêu của ngoại với bờ rào được che chắn, đan xen bởi loài hoa dâm bụt bao phủ xung quanh. Đó là miền quê nghèo nằm giữa sông Tiền & sông Hậu đã cho tôi tiếng khóc chào đời, để rồi lớn lên theo năm tháng với biết bao kỷ niệm đong đầy. Khi tôi vừa tròn 9 tháng tuổi cũng là lúc Ba me ly hôn, buồn thương cho số phận hồng nhang…mẹ quyết định không đi bước nữa, mà đem tôi về ở với ngoại từ ngày ấy. Một nắng hai sương, mẹ tần tảo nhọc nhằn nuôi tôi ăn học đến năm 12 tuổi, thì một căn bệnh ngặt nghèo không may ập đến…Trước hoàn cảnh túng bấn, ngoại đã lặng lẽ một mình ra phố huyện bán đi sợi dây chuyền vàng & chiếc lắc bạc- kỷ vật ngày xuất giá năm xưa của ngoại để có được chi phí cho tôi lên thành phố nhập viện. Nhờ tình thương yêu bao la của ngoại, khối u mới hình thành trong não nhanh chóng được phẫu thuật kịp thời & tôi đã bình phục trở lại  chỉ sau một thời gian điều trị. Tôi vẫn còn nhớ ngoại & mẹ mừng vui đến không cầm được nước mắt trong ngày xuất viện: -Nếu con có mệnh hệ nào, thì mẹ & ngoại có thể sống sao đây…Ân tình công lao trời biển này biết đến bao giờ tôi mới đền đáp được...Làng quê yên ả giữa hai mùa mưa nắng cho cuộc sống thanh bình êm trôi theo thời gian. Mỗi ngày sức khỏe ngoại càng yếu hơn, rồi đến lúc vừa đi học tôi phải cố gắng phụ giúp thêm công việc đồng áng…để mẹ có thời gian thuốc thang, chăm sóc cho ngoại được nhiều hơn.  Sớm nhận thức & thấu hiểu được hoàn cảnh khó khăn, nỗi cô đơn trống vắng của mẹ…nên tôi luôn vui vẻ, chăm chỉ học hành không đua đòi chơi bời…như chúng bạn cùng trang lứa. Trong số một ít bạn bè thân thiết, có Thanh Trúc- cô bé hàng xóm học dưới tôi một lớp, do gần nhà thường xuyên qua lại mượn sách vở, có bài văn hay bài toán khó, tôi cũng sẵn lòng vui vẻ giảng giải chỉ dẫn tận tình cho cô ấy. Lâu dần tình cảm thêm gắn bó khi mỗi sáng chủ nhật hai đứa luôn không quên hẹn nhau cùng đi lễ giáo đường...

    Để rồi sau một mùa giáng sinh, nắm tay ngập ngừng chưa kịp ngỏ lời  thổn thức từ trái tim đang bắt đầu xao xuyến rung động…thì Thanh Trúc đã  từ biệt theo gia đình sang định cư ở Úc. Trong ánh mắt thơ ngây, cô bé còn ngoảnh lại nhoẻn miệng cười : -Em đi rồi, anh có buồn có nhớ em không? Nhớ đừng khóc một mình đó nhen… Cảm ơn anh đã luôn chỉ bảo giúp đỡ em trong suốt thời gian qua, em sẽ mãi không quên anh & những tháng ngày sống ở quê nhà…Tôi bàng hoàng ngẩn ngơ, bởi từ giờ đã phải chia xa cách biệt hình bóng người bạn gái hàng xóm thân quen bấy lâu cùng chia xẻ buồn vui, trêu đùa hay giận hờn…với bao nhiêu kỷ niệm thơ ngây vụng dại mà lắng đọng ngọt ngào.

    Dẫu thời gian có thể xóa đi những khổ đau mất mác…nhưng tình cảm yêu thương, nghĩa nặng thâm ân của Ngoại của Mẹ trong tôi vẫn mãi mãi đong đầy.Trong khói lam chiều, vệt nắng cuối trời đang tắt dần cho hoàng hôn bắt đầu buông xuống nơi làng quê tĩnh lặng. Đêm thao thức trăn trở, ôm ấp hồi tưởng khoảng trời bình yên trong ký ức êm đềm, hình bóng ngoại & mẹ vẫn mĩm cười đôn hậu, hiền từ nắm tay tôi trong giấc ngủ chập chờn… Tiếng gà gáy vang xa đã làm tôi choàng tỉnh, trước ánh bình minh tràn trề sức sống, từng đàn chim bay lượn líu lo gọi bầy, những con sóng nhấp nhô vỗ về, tiếng bìm bịp kêu vang khi  nước lớn nước ròng… Dạo bước trên con đường làng thân quen ngày xưa  thường chạy nhảy vui đùa cùng Thanh Trúc mỗi lúc tan trường…

   Ngước nhìn cảnh vật quê hương hôm nay đã có nhiều đổi thay khởi sắc, trào dâng niềm vui tự hào, xen lẫn nỗi buồn man mác… trong làn gió nhẹ cuối thu hòa quyện bởi hương cau ngào ngạt, bay bổng với điệu lý câu hò cất lên đâu đó mênh mang trên miền sông nước...

    Vẫy tay tạm biệt Vĩnh Long. Chiếc xe buýt đã từ từ lăn bánh, để lại sau lưng khoảng trời quê hương đầy lộng gió- mảnh đất chin rồng nơi ấy có hình bóng của ngoại của mẹ & những người thân yêu vẫn luôn dõi theo, che chở cho tôi như những ngày còn thơ ấu…

Tam Bình- Vĩnh Long, tháng 2 /2020

XUÂN TRIỂN 范春展

 --------------------------------------------------------------------------

Bài viết của bạn Phạm Xuân Triển : Xuân quê hương 

Những tia nắng ấm áp đầu tiên đang bắt đầu hé mở, một mùa xuân nữa lại trở về đúng như quy luật tự nhiên của nó. Từng cơn lạnh giá, rét buốt thấu con tim đã qua rồi, có còn chăng cũng chỉ là dư âm còn sót lại của một mùa đông đã tàn tạ. Trên bầu trời trong xanh những đàn chim én lượn tung tăng líu lo réo gọi mùa xuân về. Tất cả vạn vật, cỏ cây hoa lá đua nhau khoe sắc, nảy lộc đâm chồi…bởi sức xuân mãnh liệt đang lan tỏa tràn trề trên mọi nẻo đường, khắp chốn quê hương.

  Giờ đây tôi lại khao khát có lại được cái cảm giác những ngày chưa thoát ly gia đình: Cứ qua rằm tháng Chạp, mẹ tôi bắt đầu tất bật lo toan chuẩn bị nào là củ cải, cà rốt, hành kiệu làm dưa món, nếp thơm lá dong xanh gói bánh chưng v.v…Anh Hai tôi thì lo cặm cụi lau chùi cẩn thận từng cái lư đèn, quả bồng đơm trái cây trên bàn thờ tổ tiên. Còn Chị Hai tôi, ngoài việc sắm quần áo mới cho 2 bé gái xinh đôi, Chị vốn lại rất khéo tay, tỉ mỉ làm ra những loại bánh mứt gói trong giấy kiếng vàng xanh đỏ…đủ màu trông thật là đẹp mắt! Riêng tôi quá vụng về…nên thường hay bị Chị mắng yêu:; ‘‘Con trai kiểu gì, lớn tòng ngòng rồi mà chẳng giúp được gì cho Mẹ,cho Chị vậy hả?’’Tôi chỉ biết cười trừ… đến chiều 30 cùng cô em út ra ngắm chợ hoa, rồi cũng khệ nệ khiêng về được mấy chậu lay-ơn, mai vàng cùng mấy đĩa nhạc xuân nữa & nhất là không quên chuẩn bị bao lì xì…Ôi sao mà quá đỗi thân thương đến vậy!

     Đất nước đã vào xuân- Mùa xuân của đất trời, mùa xuân của những khát khao dự định, bao ước mơ hoài bão đang chờ đợi chúng ta ở phía trước… Xuân Triển  xin được gửi lời chúc mừng năm mới đến Ban Việt ngữ Rti cùng thính giả NCGL Chúc các Anh Chị, các bạn & gia đình: vững bước đi vào một mùa xuân mới tràn đầy sức khỏe Hạnh phúc an khang! Gặt hái được nhiều thành công, may mắn hơn trong cuộc sống. Chúc tất cả mọi người vạn lần niềm vui hơn nỗi buồn. Đặc biệt cầu mong cho những đấng sinh thành mãi mãi sống lâu trăm tuổi. Cũng không quên cầu chúc cho những đôi lứa yêu nhau: mau chóng đến được bến bờ hạnh phúc, nồng say trong hương sắc, trong hơi thở ấm áp của một mùa xuân bất diệt ! 

Xuân sang cội phúc sinh nhành lộc

Tết về cây đức trổ thêm hoa

Chúc Mừng Năm Mới

XUÂN TRIỂN

Xuân Canh Tý- 2020

-----------------------------------------------------------------------------

Bạn Đỗ Anh Quang, hiện đang làm việc tại Cao Hùng sẽ đem đến cho chúng ta bài hát “Xuân này con về mẹ ở đâu”, xin mời các bạn thưởng thức.

Bạn Ngọc Giàu, hiện đang sinh sống ở thành phố Đài Bắc, sẽ đem đến ca khúc tiếng Hoa mang tên "等你下課 Đợi em tan học". Xin mời các bạn thưởng thức.

Bạn Lệ Thủy, hiện đang sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh, đem đến ca khúc "Lời tình buồn", do nhạc sĩ Vũ Thành An sáng tác. Xin mời các bạn thưởng thức.

Ba bạn du học sinh Mỹ Dạ, Vỹ An và Quỳnh đem đến ca khúc tiếng Hoa "Đồng Thoại" do ca sĩ Quang Lương sáng tác. Xin mời các bạn thưởng thức.

Bạn Nguyễn Phương Nga đem đến ca khúc "Áo mới Cà Mau" của nhạc sĩ Thanh Sơn. Xin mời các bạn thưởng thức.

Bạn Trần Thu Hằng đem đến ca khúc "Xin cảm ơn tình yêu", sáng tác : Huy Tuấn. Xin mời các bạn thưởng thức

Sinh viên Đài Loan Dương Nhã Như đem đến ca khúc "Ánh nắng của anh", sáng tác : Khắc Hưng. Xin mời các bạn thưởng thức

Mời các bạn thưởng thức điệu nhảy Popping của vũ công Boogie D trong cuộc thi tài năng dành cho lao động di trú đang làm việc tại tp Đào Viên 2019.

Bạn Khánh Ngọc đem đến một ca khúc của nhạc sĩ Từ Công Phụng "Mãi mãi bên em", xin mời các bạn thưởng thức

Bạn Khắc Huy đem đến bản dân ca quan họ Bắc Ninh "Còn duyên". Xin mời các bạn thưởng thức.

Phản hồi liên quan